Let it be me

March 24, 2006

Hon vong phu – Le Thuong

Filed under: Uncategorized — tuexorcist @ 11:33 am
Hon vong phu


Mấy hôm trước tớ đã giới thiệu “Hội Trùng dương”, có nhiều người buzz bên YIM bảo đưa nốt hai bài trường ca còn lại lên. Trong ba bản trường ca đã nhắc đến, tớ thích nhất là Hòn vọng phu của Lê Thương, cho nên mặc dù đã đưa bản do Thái Thanh hát lên khắp nơi, nhưng vẫn muốn dành một ít đất ở blog để giới thiệu thêm về ca khúc này, một ca khúc xứng đáng được tôn vinh là đỉnh cao của âm nhạc Việt Nam.

Về nhạc sĩ Lê Thương thì không có nhiều thông tin, có lẽ do ông với bản chất là một thầy giáo, không thích phô trương và sống giản dị. Ông sinh năm 1914, mất năm 1996. Nhạc sĩ Lê Thương, cùng với các nhạc sĩ cùng thời như Nguyễn Xuân Khoát, Dương Thiệu Tước, Nguyễn Văn Tuyên … là những người tiên phong của tân nhạc Việt Nam. Những tác phẩm của nhạc sĩ Lê Thương được công chúng biết đến có thể kể ra như Thằng Cuội, Thu trên đảo Kinh Châu, Tiếng thu (phổ thơ Lưu Trọng Lư), Một ngày xanh, …, nhưng có lẽ nổi tiếng nhất chính là Hòn vọng phu, một mốc son chói lọi trong sự nghiệp âm nhạc của ông.

Ca khúc Hòn vọng phu được chia làm ba phần, bao gồm Hòn vọng phu I được viết vào năm 1943, Hòn vọng phu II (hay Ai xuôi Vạn Lý) viết năm 1946 và Hòn vọng phu III (hay Người chinh phu về) hoàn tất năm 1947. Một tác phẩm âm nhạc được hoàn tất trong ngần ấy thời gian đủ để ta thấy sự đồ sộ cũng như tâm huyết của tác giả dồn vào đó. Hòn vọng phu lấy cảm hứng từ Chinh phụ ngâm khúc, với chất liệu gần gũi với dân ca Việt Nam, kể lên câu chuyện người thiếu phụ bồng con đợi chồng về hoá đá. Có nhiều ca sĩ thể hiện thành công ca khúc này, trong đó có lẽ thành công nhất là Thái Thanh (tuy nhiên cũng có một số những con lừa không biết lượng sức mình cũng be be ầm ĩ, ví dụ như Phi Hùng chẳng hạn, rõ là cống rãnh cứ sóng sánh với đại dương). Bản Thái Thanh hát có lẽ không quá khó để kiếm, lần này tớ xin đưa lên bản Ánh Tuyết trình bày, nằm trong album “Thằng Cuội” được phát hành năm 2004, album mà Ánh Tuyết hát các tác phẩm của nhạc sĩ Lê Thương. Ánh Tuyết trình bày Hòn Vọng Phu riêng thành 3 phần, ca từ đầy đủ hơn của Thái Thanh, chính vì thế mà thời lượng của bài hát lên tới hơn 22 phút, quả là đồ sộ cho một ca khúc.

Hòn Vọng Phu (Lê Thương) – Ánh Tuyết.
http://tuexorcist.multiply.com/music/item/1
http://www.megaupload.com/?d=SSPNXP5I

***

I.

Trống Trường Thành lung lay bóng nguyệt,

Khói Cam Tuyền mờ mịt thức mây.

Chín tầng gươm báu trao tay,
Nửa đêm truyền hịch định ngày xuất chinh…

Lệnh vua hành quân trống kêu dồn,
quan với quân lên đường,
đoàn ngựa xe cuối cùng,
vừa đuổi theo lối sông.
Phía cách quan xa trường,
quan với quân lên đường,
hàng cờ theo trống dồn
ngoài sườn non cuối thôn,
phất phơ ngậm ngùi bay.

Qua Thiên San kìa ai tiễn rượu vừa tàn,
Vui ca vang rôi đi tiến binh ngoài ngàn.
người đi ngoài vạn lí quang sơn,
người đứng chờ trong bóng cô đơn.
Bên Man Khê còn tung gió bụi mịt mùng,
Bên Tiêu Tương còn thương tiếc nơi ngàn trùng.
người không rời khỏi kiếp gian nan,
người biến thành tượng đá ôm con.

Ngựa đi ngoài xa hí vang trời,
chiêng trống khua trăm hồi,
ngần ngại trên núi đồi,
rồi vọng ra khắp nơị
Phía cách quan xa vời,
chiêng trống khua trăm hồi,
ngần ngại trên núi đồi,
rồi dậy vang khắp nơi
thắp bao niềm chia phôi.

Vui ra đi rồi không ước hẹn ngày về,
ai quên ghi vào gan đã bao nguyện thề.
Nhìn chân trời xanh biếc bao la,
người mong chờ vẫn nhớ nơi xa
Bao nhiêu năm bồng con đứng đợi chồng về,
bao nhiêu phen thời gian xóa phai lời thề,
người tung hoành bên núi xa xăm,
người mong chồng còn đứng muôn năm

II.

Đời xưa đời xửa vua gì

Có người đứng ngóng chồng về đầu non
Thế rồi mong mỏi mong mòn
Thế rồi hoá đá ôm con đứng chờ

Thế rồi phải chút duyên mơ

Có người đem đặt thành thơ để truyền ơ hờ ..

Người vọng phu trong lúc gió mưa,
Bế con đã hoài công để đứng chờ,
Người chồng đi đã bao năm chưa thấy về
Đá mòn nhưng hồn chưa mòn giấc mơ

Có đám cây trên đồi sống trông trong mơ hồ,
Ngày nào tròn trăng lại nhớ đến tích xưa..
Khi tướng quân qua đồi, kéo quân, quân theo cờ,
Đoàn cỏ cây hãy còn trẻ thơ cho đến bây giờ đã thành đoàn cổ thụ già
Mà chờ người đi mất từ nghìn xưa,
Nàng đứng ôm con, xem chàng về hay chưa? Về hay chưa?

Có ai xuôi vạn lý nhắn đôi câu giúp nàng,
Lấy cây hương thật quý, thắp lên thương tiếc chàng.
Thôi đứng đợi làm chi, thời gian có hứa mấy khi sẽ đem đến trả đúng kỳ
Những người mang mệnh biệt ly.

Trời chuyển mưa trong tiết tháng ba,
Suốt năm nước nguồn tuôn đổ xuống “Bà”, hình hài người bế con nước chảy chan hòa,
Thấm vào đến tận tâm hồn đứa con,
Nên núi non thương tình kéo nhau đi thăm nàng
Nằm thành Trường Sơn vạn lý xuyên nước Nam.
Dâng lá hoa suối nguồn với muông chim muôn vàn
Bầy cảnh Nam Bắc đầy cỏ hoa
như cố khuyên nàng trở về, chớ đừng để xuân tàn,
Nhiều đồi rủ nhau kéo thành đảo xa ra tới khơi ngàn…
Xem chàng về hay chưa, về hay chưa?

Chín con long thật lớn, muốn đem tin tới nàng,
Núi ngăn không được xuống, chúng kêu ca dưới ngàn.
Ta cố đợi nghìn năm, rồi nghìn năm nữa khác sẽ qua,
Đến khi núi lở sông mòn, mới mong tới Hòn Vọng Phu

Một nghìn năm vừa mới thoắt qua, núi non nao lòng nức nở khóc Bà
Một loài chim xứ xa bỗng nhiên vô tình
Bảo rằng đến lượt sơn hà chiến chinh
Non sông xuyến xao tấc lòng
Tiến quân nghe ban truyền
Người đời rủ nhau mài kiếm đi viễn chinh
Dân gian thoắt qua mấy lần
Ách tham ô quan quyền
Vì hồn thanh kiếm vẫn còn linh
Nên khiến sắt son bẽ bàng, mắc nợ còn chưa đền
Nhiều người tìm thanh kiếm thần thủa xưa
Đi xuống phương Nam, xem chàng về hay chưa, về hay chưa…

Có con chim nhỏ bé, dám ca câu sấm thề
Cuối thu năm Mậu Tý, tướng quân đem kiếm về
Đời mong đợi thằng con, ngày nao nó xuống núi non
Xuất chinh với cả mối thù, nối lại giống nòi chinh phu, nối lại giống nòi chinh phu..

III.
Nơi phía Nam giữa núi mờ
Ai bế con mãi đứng chờ
Như nước non xưa đến giờ

Ðường chiều mịt mù cát bay tỏa bước ngựa phi
Đường trường nếp tàn y hùng cường vẫn còn bay trong gió
Bóng từ xa sắp dần qua
Bóng chàng chập chùng vượt núi non cũ
Với hành lương độ đường chiếc hùng gươm danh tướng
Dưới tà huy đếm nhịp đi với ngựa phi
Dấn bước tang bồng giữa nơi núi rừng
Bên nợ tình thâm, bên nợ giang san
Bên đồi ai oán, bên rừng đa đoan đón đưa bóng chàng

Ðường về nước chập chùng xa nhiều đồi núi cheo leo
Cây với rừng rườm rà
Ðường Vạn Xuyên đường Cổ Lũy
Duyên núi sông vẫn chưa thấm hòa
Ðò Vạn Lý, đò Ải Quan, đò rừng lá nước trong
Bao cá lội từng đàn
Thành Cổ Loa, đền Vạn Kiếp
Bao tháng năm dấu chưa xóa nhoà

Tiếng núi non lưu luyến tấc lòng bao nghìn năm
Tiếng gió cồn như tiếng trống dồn buổi khuya vắng
Từ bóng cây ngôi mộ bên đường
Từ mái tranh bên đình trong làng
Nguồn sử xanh âm thầm vẫn sống
Bao mối thương vang động trong lòng.

Ðồi lan, đồi quế rắc kho hương nồng,
Rừng sao đua đồi rừng trắc
Lo che ánh lửa vầng dương tiếp đưa bóng chàng
Ðường cao đường thấp khắp khe chân chàng
Nhìn qua con đường mòn cũ
Quanh co mấy buổi tà dương mới mong tới làng.

Nhớ cố hương xao xuyến tấc lòng mau dồn chân
Vết bước đi trên phiến đá mòn còn in dấu
Từ bóng cây ngôi mộ bên đường
Từ mái tranh bên đình trong làng
Nguồn sử xanh âm thầm vẫn sống
Bao mối thương vang dậy trong lòng.

Bao tháng năm núi cuốn đời
Bao tuyết sương hoen giữa đời
Như ước mong duyên kiếp người

Đường rừng gập ghềnh dấu binh lửa chiếu hào quang đục ngầu
Thúc ngựa trong lời gào dẫn đoàn quân
Trăm chiến mấy ngàn phiên tới ngoài biên
Thoát vòng ngục tù gọi nước non cũ tiến về Nam
Miệt mài vẫn từ xưa hăng hái súng lồng vai giữa cờ bay ngất trời mây
Núi đá kinh hoàng nhắc câu sấm thề
Hỡi người chinh phu, anh hùng non sông
Trao người con quý cho người trông nom thiếp xin lỗi thề!

Chàng dạo bước ngoài sườn non tìm người đứng cô đơn
Đang ngóng đợi chồng về
Vượt Hoành Sơn, vòng thành Huế mong tới nơi cô thôn ước thề
Từ giã đất miền Đồng Nai lời hẹn hứa tương lai
Đang chúc mừng chàng về
Chờ nhìn con, chờ người đón bao nét xưa ước mong sẽ còn
Núi đá thu rêu đã lấp mờ bao nghìn xưa
Thấy đứa con xanh ngắt tới hồn còn trong đó
Cầm chiếc gươm thân phụ di truyền
Chàng bế con trao lại gươm bền
Rồi chỉ vào sơn hà biến cố
Trao nó đi gây lại cơ đồ

Thời gian đã thấm biết bao suy tàn
Người xưa đâu còn hình đá bơ vơ đứng đợi chồng đi đã không hứa về
Lòng son lụn chí trước cơn hư thề
Đã xui tan tành đời đá
Nên mưa gió đổ quạnh hiu xuống ai mới về
Chiếc báu gươm chinh khách đã trao cho thằng con
Chí khí cao đã nối mãi còn tại non nước
Chàng đã ghi trong sử xanh đời
Một mối duyên chung vạn kiếp người
từ nghìn sau bên đồi phơi đá
Dân chúng đem ca tụng duyên Bà

Người Vọng Phu,
Người Vọng Phu

Cho đến ngàn đời, cho đến ngàn đời
Người người vẫn nhớ, nhớ hồn Vọng Phu…

Leave a Comment »

No comments yet.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Create a free website or blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: